Tiền Việt cổ có 15 loại: Thiệu Bình nguyên bảo vàThiệu Bình thông bảo thời Lê Thái Tông (1434-1442); Quang Thuận thông bảo thời Lê Thánh Tông (1460-1497); Cảnh Hưng thông bảo thời Lê Hiển Tông (1740-1786); Thái Bình thông bảo vàThái Hòa thông bảo thời chúa Nguyễn (1558-1800); Gia Long thông bảo (1802-1820), Minh Mạng thông bảo (1820-1840), Thiệu Trị thông bảo (1841-1847), Tự Đức thông bảo (1848-1883), Đồng Khánh thông bảo (1886), Thành Thái thông bảo (1889-1907), Duy Tân thông bảo (1907-1916), Khải Định thông bảo (1916-1925, Bảo Đại thông bảo (1925-1945) thời nhà Nguyễn (1801-1945).
Tiền cổ Trung Quốc có 53 loại: Ngũ Thù thời nhà Tùy (589-618); Khai Nguyên thông bảo, Càn Nguyên Trọng Bảo thời nhà Đường: (618-907); Thiên Hán nguyên bảo, Đường Quốc thông bảo vàChu Nguyên thông bảo thời nhà Lương và nhà Chu (907-960); Chính Long nguyên bảo và Đại Định thông bảo thời nhà Kim (1115-1234); Tống Thông nguyên bảo, Thuần Hóa nguyên bảo, Chí Đạo nguyên bảo, Hàm Bình nguyên bảo, Cảnh Đức nguyên bảo, Tường Phù nguyên bảo, Tường Phù thông bảo, Thiên Hy thông bảo, Thiên Thánh nguyên bảo, Minh Đạo nguyên bảo, Cảnh Hựu nguyên bảo, Hoàng Tống thông bảo, Chí Hòa nguyên bảo, Chí Hòa thông bảo, Gia Hựu thông bảo, Gia Hựu nguyên bảo, Trị Bình nguyên bảo, Trị Bình thông bảo, Hy Ninh trọng bảo, Hy Ninh nguyên bảo, Nguyên Phong thông bảo, Nguyên Hựu thông bảo, Thiệu Thánh nguyên bảo, Nguyên Phù thông bảo, Thánh Tống nguyên bảo, Đại Quan thông bảo, Chính Hòa thông bảo vàTuyên Hòa thông bảo thời Bắc Tống (960-1127); Kiến Viêm thông bảo, Thuần Hy nguyên bảo, Thiệu Hy nguyên bảo, Khánh nguyên thông bảo, Gia Định thông bảo, Hoàng Tống nguyên bảo, Cảnh Định nguyên bảo, Thiệu Định nguyên bảo, Đại Tống nguyên bảo và Hàm Thuần nguyên bảo thời Nam Tống (1127-1279); Đại Chí thông bảo, Hồng Vũ thông bảo, Vĩnh Lạc thông bảo và Vạn Lịch thông bảo thời nhà Minh(1368-1644); Khang Hy thông bảo, Ung Chính thông bảo vàCàn Long thông bảo thời nhà Thanh.
Ngoài ra còn có một số loại tiền kim loại khác của các nước như Pháp, Nhật…
Tiền cổ được phát hiện ở Quảng Trị chủ yếu từ thời Hậu Lê(1428) trở về sau, còn thiếu vắng một số đồng tiền cổ của các triều đại trước đó như: tiền Thái Bình hưng bảo thời nhà Đinh(967-981); Thiên Phúc trấn bảo thời Tiền Lê(980-1009); Thiên Thành nguyên bảo, Đại Định thông bảo, Trị Bình nguyên bảo thời nhà Lý(1010-1225); Khai Thái thông bảo, Đại Trị thông bảo thời nhà Trần(1225-1400); Thánh nguyên thông bảo thời nhà Hồ(1400-1407).
Sự phát hiện các đồng tiền cổ ở Quảng Trị có giá trị trong việc nghiên cứu quá trình phát triển về kinh tế, văn hóa của người dân Quảng Trị từ xưa đến nay, nó minh chứng rằng: bắt đầu từ thời Hậu Lê, kinh tế ở Quảng Trị đã có sự biến đổi. Người dân Quảng Trị lúc bấy giờ không phải chỉ biết làm nghề nông, nuôi tằm dệt lụa, với kinh tế tự cung, tự cấp mà đã vượt ra bên ngoài. Quan hệ hàng hóa-tiền tệ, sự giao lưu trao đổi, mua bán hàng hóa giữa người Đàng trong và người Đàng ngoài, giữa người dân Quảng Trị với thương nhân nước ngoài, đặc biệt là các thương nhân Trung Quốc qua các triều đại đã bắt đầu phát triển.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét