Tôi đến Đakrông một buổi chiều.
Ra về “xao xuyến“ bởi vì “yêu“.
Dáng người em nhỏ bên suối “vắng“
Khan the, áo tắm thật yêu kiều
E rồi một mai tôi trở lại
Thác kia, suối vắng em vãng lai.
Chắc rằng lúc ấy buồn lắm nhỉ.
Dẫu sao nơi ấy vẫn nhớ... hoài.


Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét